MỞ ĐẦU
Trong xã hội ngày nay, khi nhắc đến ‘âm nhạc’, người ta thường nghĩ đến một loại âm thanh đặc biệt do con người tạo ra nhằm mục đích truyền đạt những quan điểm / ý kiến của mình, đôi khi thì để giải tỏa cảm xúc trong lòng, đôi khi chỉ để kiếm tiền. Ít ai để tâm đến mặt “tự nhiên” (bản chất) của âm nhạc - liệu âm nhạc có phải đơn thuần là một thứ do con người ‘chế’ ra để thỏa mãn nhu cầu tinh thần của bản thân? Liệu các định nghĩa ‘thuận - nghịch’ trong âm nhạc chỉ đơn thuần là do con người dùng cảm giác của mình khi nghe để quyết định?
Bài viết này xin mạn phép bàn về vấn đề ‘Âm nhạc’ vs ‘Tự nhiên’ (hay nói cách khác là ‘Bản chất của Âm nhạc’) dựa trên vài kinh nghiệm & “nghiên cứu” vô cùng ít ỏi của bản thân. Từ chủ đề này, tiện thể cũng nhắc tới sự tài tình của người xưa trong lĩnh vực âm nhạc.



